"Xưa Ta là mang xác thịt
Cùng từ nơi Tạo Hóa sanh ra
Ngôi Trời đã có từ xưa
Trước trên Đức Phật Tỳ Lô nữa mà
Hai ngôi Thượng Thánh rõ ràng
Đâu là tà mị như lời thế nhân
Trần chẳng biết, Huyền vi chẳng rõ
Cớ sao còn khinh thường Huyền Vi
Trần gian hiểu mấy điều này
Huyền vi có trước khai trần thế gian.
Quả Địa Cầu Ta Bà thế giới
Cũng chỉ là một góc của Trời
Chẳng tin vào Đấng Huyền Vi
Còn buông những lời khinh thường nói ra"
( Trích lời của Địa Tạng Vương Bồ Tát giáng ngày 25/10/2021)
NHỮNG LỜI DẠY CỦA ĐỨC ĐỊA TẠNG VƯƠNG BỒ TÁT BAN CHO TRẦN GIAN
Bao ít lời khuyên cùng nam nữ
Nơi dương trần ráng niệm từ bi
Đừng theo nghiệp quấy sa vào ngục giam
Nơi hành khổ không mong dừng lại
Đọa sa vào khóc lóc kêu la
Cớ sao làm ác Trần Hà
Khi đã nghiệp báo kêu la được gì.
Ngục Thứ Nhất là nơi tra khảo
Xét xem trần đã tạo điều chi
Rồi đi thọ báo nơi nào
Làm cho đau đớn Trần gian nhớ lời.
Ngục Thứ Hai nào là Quỷ quái
Chúng nhào vào xé xác phanh thây
Đớn đau kêu khóc khổ sầu
Ai mà hiểu rõ lời này của Ta.
Ngục Thứ Ba còn hơn ngục trước
Nước dầu sôi, than lửa kinh hồn
Hố sâu trùng độc, trên thì rắn ăn
Ai mà thấy cảnh A Tỳ
Xin mau tu niệm lần lần về Tây.
Ôi bao cảnh tại nơi Thứ Tư
Ngục ngày giam kẻ bất nhân
Lừa người hại mạng làm điều chẳng ngay.
Còn Ngục hình Thứ Năm đau đớn
Nào lột da, cắt thịt kinh hồn
Huyết tươi ra khắp thân người
Roi đòn đau đớn lắm mà chúng sanh.
Ngục Thứ Sáu toàn là trai gái
Ham sắc dục, ham thứ nhuốc nhơ
Ngoại tình làm thứ gớm ghê
Phá đi sinh mạng vô tình chẳng thương.
Bao Nhi hồn lang thang khổ cực
Cũng vì sự vô tâm của người
Chết đi đọa ngục giam cầm
Cây kia đốt cháy đâm xuyên qua người.
Còn Nữ nhi ham mê dục lạc
Đã có người phu phụ đàng hoàng
Còn mê các dục thế trần
Sau này đọa chốn cưa hai nấu dầu.
Còn Nam nhi hại đời người khác
Đọa sa vào cảnh khổ ngục giam
Nơi đây nhiều thú cắn lôi
Thân người tan nát khổ sầu đớn đau.
Ngục Thứ Bảy tra tấn hình hài
Búa Sắt, Quỷ Sứ hành hình
Bửa ra nát thịt đem cho Ưng dùng.
Thấy cảnh khổ Ta thương cho trẻ
Ngục Thứ Tám của Kẻ Phật Môn.
Tu hành còn đắm bụi trần
Sa vào đọa lạc khổ đau linh hồn.
Đã mang danh là nơi tu tập
Cớ sao còn ham muốn điều Tà
Phạm giới sát hại, giới dâm cũng làm.
Lòng thì khinh Tổ chê Thầy
Miệng thì nịnh hót bao lời yêu thương.
Trên đã có Già Lam hộ pháp
Giám sát xem điều thẳng điều ngay
Ở nơi Hậu Tổ cũng có Giám Trai
Bao điều làm quấy ở nơi Cửa Chùa
Tưởng chừng giấu được Thế Nhân
Sao mà qua mắt Thánh Thần cõi Trên.
Sa đọa rồi mới lo niệm Phật
Nhưng nay đã đọa ngục tù
Miệng đâu niệm được lời nào của Kinh.
Cảnh Thứ Chín còn dành cho những kẻ
Ham vật đời bạc bẽo khinh khi
Chửi Cha chửi Mẹ làm điều bất nhân
Hại đời bao kẻ điêu tàn
Hại cho người khác khổ sầu chẳng tha.
Những người nói lưỡi hai chiều
Nói lời đâm thọc hại người đớn đau
Giết người chẳng dùng dao sắc
Chỉ dùng miệng lưỡi nói lời chẳng kiêng
Nói năng lắm điều tà mị
Hại cho người khác lầm đường
Ngục này cắt lưỡi cho ngậm than hồng
Để cho biết khổ thế nào
Vì trên trần thế ngươi hại người đời
Ác gian tù ngục chẳng thương
Lo mà tu niệm rõ hầu Phật Tiên.
Ngục này là của Chuyển Luân
Điện Thứ Mười đến đây chuyển thế
Nói đến đây bao nhiêu cảnh khổ
Cũng chỉ là các Cảnh hiện nay
Ở nơi trần thế làm điều
Những Ngục chờ sẵn đến ngày mãn chung.
Thương Nam Nữ trần gian khổ não
Chẳng tu hành niệm Phật cầu sanh
Mà toàn ham muốn việc Tà
Tà ma hại lắm điều mà trần gian.
Còn mê đắm điều Tà mị
Lập ra bao đạo Quỷ đạo Tà
Pháp nào chẳng giống Pháp nào
Toàn là gạt thế hại đời chúng sanh.
Đem lời châu của Phật của Tiên
Sửa toàn Tà mị còn đâu nẻo lành
Ráng tu hành từ bi rõ rệt
Niệm Di Đà gần Đức từ bi
Chớ ham một bước lên trời
Ngôi Tiên ngôi Phật nào dễ ngồi lên.
Còn tục lụy xưng danh Thần Phật
Bao điều tà pháp chẳng an vui
Chỉ thương kẻ Thế lầm đường
Tưởng là một bước thành Tiên về trời.
Thôi nhớ lời Ta đây chỉ bảo
Bởi xưa Ta cũng từ tục trần
Vì thương chúng thế Trần miền
Lời này nhắc nhở cho Trần biết thêm
Xưa Ta là mang xác thịt
Cùng từ nơi Tạo Hóa sanh ra
Ngôi Trời đã có từ xưa
Trước trên Đức Phật Tỳ Lô nữa mà
Hai ngôi Thượng Thánh rõ ràng
Đâu là Tà mị như lời Thế nhân
Trần chẳng biết, Huyền vi chẳng rõ
Cớ sao còn khinh thường Huyền Vi
Trần gian hiểu mấy điều này
Huyền vi có trước khai trần thế gian.
Quả Địa Cầu Ta Bà thế giới
Cũng chỉ là một góc của Trời
Chẳng tin vào Đấng Huyền Vi
Còn buông những lời khinh thường nói ra.
Thôi ít lời đến đây Ta bảo
Thì ráng mà Tu niệm cho tròn
Nhường lời cho các Thần Minh
Ở nơi địa ngục tỏ tường chúng sanh
Bao ít lời khuyên cùng nam nữ
Nơi dương trần ráng niệm từ bi
Đừng theo nghiệp quấy sa vào ngục giam
Nơi hành khổ không mong dừng lại
Đọa sa vào khóc lóc kêu la
Cớ sao làm ác Trần Hà
Khi đã nghiệp báo kêu la được gì.
Ngục Thứ Nhất là nơi tra khảo
Xét xem trần đã tạo điều chi
Rồi đi thọ báo nơi nào
Làm cho đau đớn Trần gian nhớ lời.
Ngục Thứ Hai nào là Quỷ quái
Chúng nhào vào xé xác phanh thây
Đớn đau kêu khóc khổ sầu
Ai mà hiểu rõ lời này của Ta.
Ngục Thứ Ba còn hơn ngục trước
Nước dầu sôi, than lửa kinh hồn
Hố sâu trùng độc, trên thì rắn ăn
Ai mà thấy cảnh A Tỳ
Xin mau tu niệm lần lần về Tây.
Ôi bao cảnh tại nơi Thứ Tư
Ngục này giam kẻ bất nhân
Lừa người hại mạng làm điều chẳng ngay.
Còn Ngục hình Thứ Năm đau đớn
Nào lột da, cắt thịt kinh hồn
Huyết tươi ra khắp thân người
Roi đòn đau đớn lắm mà chúng sanh.
Ngục Thứ Sáu toàn là trai gái
Ham sắc dục, ham thứ nhuốc nhơ
Ngoại tình làm thứ gớm ghê
Phá đi sinh mạng vô tình chẳng thương.
Bao Nhi hồn lang thang khổ cực
Cũng vì sự vô tâm của người
Chết đi đọa ngục giam cầm
Cây kia đốt cháy đâm xuyên qua người.
Còn Nữ nhi ham mê dục lạc
Đã có người phu phụ đàng hoàng
Còn mê các dục thế trần
Sau này đọa chốn cưa hai nấu dầu.
Còn Nam nhi hại đời người khác
Đọa sa vào cảnh khổ ngục giam
Nơi đây nhiều thú cắn lôi
Thân người tan nát khổ sầu đớn đau.
Ngục Thứ Bảy tra tấn hình hài
Búa Sắt, Quỷ Sứ hành hình
Bửa ra nát thịt đem cho Ưng dùng.
Thấy cảnh khổ Ta thương cho trẻ
Ngục Thứ Tám của Kẻ Phật Môn.
Tu hành còn đắm bụi trần
Sa vào đọa lạc khổ đau linh hồn.
Đã mang danh là nơi tu tập
Cớ sao còn ham muốn điều Tà
Phạm giới sát hại, giới dâm cũng làm.
Lòng thì khinh Tổ chê Thầy
Miệng thì nịnh hót bao lời yêu thương.
Trên đã có Già Lam hộ pháp
Giám sát xem điều thẳng điều ngay
Ở nơi Hậu Tổ cũng có Giám Trai
Bao điều làm quấy ở nơi Cửa Chùa
Tưởng chừng giấu được Thế Nhân
Sao mà qua mắt Thánh Thần cõi Trên.
Sa đọa rồi mới lo niệm Phật
Nhưng nay đã đọa ngục tù
Miệng đâu niệm được lời nào của Kinh.
Cảnh Thứ Chín còn dành cho những kẻ
Ham vật đời bạc bẽo khinh khi
Chửi Cha chửi Mẹ làm điều bất nhân
Hại đời bao kẻ điêu tàn
Hại cho người khác khổ sầu chẳng tha.
Những người nói lưỡi hai chiều
Nói lời đâm thọc hại người đớn đau
Giết người chẳng dùng dao sắc
Chỉ dùng miệng lưỡi nói lời chẳng kiêng
Nói năng lắm điều tà mị
Hại cho người khác lầm đường
Ngục này cắt lưỡi cho ngậm than hồng
Để cho biết khổ thế nào
Vì trên trần thế ngươi hại người đời
Ác gian tù ngục chẳng thương
Lo mà tu niệm rõ hầu Phật Tiên.
Ngục này là của Chuyển Luân
Điện Thứ Mười đến đây chuyển thế
Nói đến đây bao nhiêu cảnh khổ
Cũng chỉ là các Cảnh hiện nay
Ở nơi trần thế làm điều
Những Ngục chờ sẵn đến ngày mãn chung.
Thương Nam Nữ trần gian khổ não
Chẳng tu hành niệm Phật cầu sanh
Mà toàn ham muốn việc Tà
Tà ma hại lắm điều mà trần gian.
Còn mê đắm điều Tà mị
Lập ra bao đạo Quỷ đạo Tà
Pháp nào chẳng giống Pháp nào
Toàn là gạt thế hại đời chúng sanh.
Đem lời châu của Phật của Tiên
Sửa toàn Tà mị còn đâu nẻo lành
Ráng tu hành từ bi rõ rệt
Niệm Di Đà gần Đức từ bi
Chớ ham một bước lên trời
Ngôi Tiên ngôi Phật nào dễ ngồi lên.
Còn tục lụy xưng danh Thần Phật
Bao điều tà pháp chẳng an vui
Chỉ thương kẻ Thế lầm đường
Tưởng là một bước thành Tiên về trời.
Thôi nhớ lời Ta đây chỉ bảo
Bởi xưa Ta cũng từ tục trần
Vì thương chúng thế Trần miền
Lời này nhắc nhở cho Trần biết thêm
Xưa Ta là mang xác thịt
Cùng từ nơi Tạo Hóa sanh ra
Ngôi Trời đã có từ xưa
Trước trên Đức Phật Tỳ Lô nữa mà
Hai ngôi Thượng Thánh rõ ràng
Đâu là Tà mị như lời Thế nhân
Trần chẳng biết, Huyền vi chẳng rõ
Cớ sao còn khinh thường Huyền Vi
Trần gian hiểu mấy điều này
Huyền vi có trước khai trần thế gian.
Quả Địa Cầu Ta Bà thế giới
Cũng chỉ là một góc của Trời
Chẳng tin vào Đấng Huyền Vi
Còn buông những lời khinh thường nói ra.
Thôi ít lời đến đây Ta bảo
Thì ráng mà Tu niệm cho tròn
Nhường lời cho các Thần Minh
Ở nơi địa ngục tỏ tường chúng sanh.
Pháp liên con sao lại nản lòng
Mới một việc đơn giản vậy thôi
Mà đã nản rồi hả con?
Ta đã cảm được lời con nói
Ta không trách con đâu.
Còn chúng sanh trong cõi đời này nghe Ta dạy đây
Nếu còn suy nghĩ bạc của thế gian
Thì đến khi gặp khổ nạn
Tìm kiếm ai để cứu các con đây.
Không cần trình cần thỉnh đến Ta
Nhưng việc độ âm Ta đã thấu rõ
Cõi âm khác cõi dương một điều
Là âm hiểu ra được tầm quan trọng của siêu độ
Còn cõi dương cứ nghĩ là vô nghĩa
Hỏi sao còn lắm kẻ đọa sa.
Pháp Liên nghe kĩ lời Ta
Thử thách con phải vững bước qua
Chứ sao đụng chuyện là thối tâm rung động.
Con phải nhớ Ta còn nơi địa ngục
Thì con phải làm sao để độ vong linh.
Nếu con than thở là con đã đồng thời làm buồn Cha Trời
Vì Trời có đức từ bi
Dù người quên nghĩa quên ơn
Hay nói lời phỉ báng thì Ngọc Đế cũng rủ lòng thứ tha.
Ta dạy con bao nhiêu ráng hiểu
Đức Quan Âm đang bên cạnh con
Việc độ vong không phải đơn giản
Lo tròn vẹn mới hiểu lòng Trời.
Con người trăm sự bất lương
Cây thì trăm nhánh
Người lắm kiểu người
Con đừng nản lòng con nhé.
Linh Thiền Tử con đưa lời này
Cho Pháp Liên đọc kĩ mà suy.
(Thăng)
Đã bao lần Ta nói lời dạy
Sao sanh chúng còn mê tăm tối
Cảnh địa ngục đem ra đùa giỡn
Nói lắm điều cứu vớt vong linh
Mượn danh tạo tánh được gì
Thần chú Lăng Nghiêm đâu cứu vớt vong linh được
Chú Lăng Nghiêm là chú bảo hộ
Nên các ngươi chớ có lộng ngôn.
Ta nói rõ liệu mà sám hối
Đến mạng chung sẽ phải đọa đày
Thân nữ nhân sao mà tạo ra nhiều điều quấy
Làm nghiêng ngã bao nhiêu sanh chúng
Màn này đây quỷ quái khắp nơi
Lừa lọc người dễ biểu dễ tin
Biết bao lần Ta đây giáng bút
Mà sanh linh chưa hiểu hay sao
Làm cho điên đảo chơn tâm
Làm càn làm quấy kinh động Phật Trời
Đem Thần Thánh ra làm bia đỡ
Để lộng hành làm chuyện tà ma
Ta nói ra liệu mà hiểu rõ
Để đến khi khổ cực lầm than
Thì tìm Ma Quỷ hay là Phật Tiên.
Người trần gian cho lời của Ta
Là giả dối đến khi khổ nạn
Thì hãy tìm lời Ta mà đọc
Giả hay không người trần sẽ hiểu
Bọn Quỷ Tà nói có thành không
Mà sửa không nói có cho được
Lộng ngôn dối đạo làm càn
Mượn danh của Phật lừa người thế gian.
Ta nghe đến lời tâu của trẻ
Ngày hôm nay Ta giáng bút truyền
Liệu mà hiểu rõ tu hành
Nhìn xem tà quỷ lộng hành kỳ này
Vững tâm lên xem tà nó quậy
Đến khi nào chúng hại hết dân
Thì lúc đó mới hiểu lời Ta
Là thật hay giả mà thôi
Đem Thần Chú nói điều gian dối
Đọc không vững đem ra gạt người
Niệm Phật thì chẳng ngó ngàng
Sa vào lời gian dối của bọn lộng ngôn
Thương thay thế sự mê mờ
Đến khi khổ nạn kêu trời thấu đâu
Làm phước đức sanh linh hưởng nhờ
Cứu vong linh phải lập công đức
Chứ không phải lên núi lên non
Rồi tụ tập đọc kinh đọc chú
Chẳng giúp ích được gì sanh chúng
Cũng chẳng giúp vong linh đọa lạc
Ta là Bổn Tôn Địa Tạng
Nhìn thấy cảnh đọa đày âm cảnh
Đâu phải nói đọc câu kinh câu chú
Mà cứu vớt được đâu trần thế ơi
Muốn cứu vớt thì phải thành tâm
Tạo phước lành xây nền vững đã
Mới hồi hướng cho nhiều sanh chúng
Rồi bố thí cúng dường Tam Bảo
Và lập công tạo tượng đúc chuông
Phóng sanh bố thí rõ ràng
Niệm Phật hồi hướng mới hầu cứu vong.
Ta nói rõ liệu mà sám hối
Hiểu ra lời tránh khỏi Quỷ Ma
Chớ nghe lời nói Quỷ Tà
Làm càn trần thế gạt người hiền nhân
Nói Lăng Nghiêm làm tăng chánh khí
Rồi tụ tập đọc chẳng ra chi
Tâm người chẳng vững đọc chú
Làm cho kinh động sơn thần quỷ ma
Chứ nào có chánh khí chi đâu
Ta nghe con tâu trình đã rõ
Ta thương cho lời nói của trần gian
Người nữ nhân sao làm cho sanh chúng
Phải lộn xộn chẳng vững tâm tu
Ta mong ngươi ăn năn sám hối
Để hầu ra khỏi kiếp nghiệp tỳ
Nói ra lời khuyên dạy trần thế
Hiểu mà hành cho đúng đường đi
Tây Phương tuy ở rất xa
Thành tâm sẽ thấy Phật Đà hiện thân
Mong trần thế hiểu ra lời dạy
Để không còn Quỷ quái lộng hành
Nói đến đây Ta ngưng bút.
Lời con thưa Bổn Tôn đã tỏ
Vì sân si mà đã lầm đường
Trách thay cho nữ Diệu Hân
Tu hành đức hạnh chẳng tròn
Vì người hơn lại sanh lòng lộng ngôn.
Ta Bổn Tôn Địa Tạng Bồ Tát
Nói ra đây lời thật tỏ tường
Điều mà nữ Diệu Hân kia
Nói ra chẳng đúng một lời nào cả
Chẳng Phật nào Bồ Tát nào đâu
Ta cũng chưa từng dẫn người này
Hôm nay con đi xuống nơi đây
Quỳ cầu xin Ta tỏ đuôi đầu
Hỏi rằng sự thể ra sao
Bởi lời lộng ngữ của người trần gian
Mượn danh đạo tạo đời rất nặng
Đôi mắt kia là nghiệp phải lãnh
Cớ sao lại nói Phật ban cho
Nghiệp xỉ nhổ sanh ra nghiệp vậy
Bởi xa xưa làm chủ chẳng hiền
Sanh vào nhà bá hộ giàu sang
Ỷ quyền ỷ thế hung hăng chửi người.
Còn một kiếp cũng biết tu hành
Làm ni cô nhưng chẳng hiền lương
Cũng tâm xỉ nhổ người ta
Mà chẳng nên đạo phước mầu tiêu tan.
Kiếp thứ kế làm nhà quyền quý
Cũng có tiền có của thế gian
Sanh tâm khi dễ người nghèo
Thấy người đói khát chẳng thương chẳng màng
Bởi nhiều kiếp tạo gây nghiệp quấy
Nên hiện kiếp hôm nay phải lãnh
Tuy xuất gia nhưng chẳng đến đâu
Mượn danh Phật tạo đời rất lớn
Nói Phật ban Bồ Tát hiện hình
Nói Chư Thiên kêu gọi đủ điều
Phạm vào lộng ngữ người tu
Bổn Tôn nghe đến phân bày tỏ sự.
Nghiệp đôi mắt là nghiệp do sân hận
Nên bây giờ chẳng thể nhìn lên
Phải tự nhìn xuống chân người
Đền bù cái tội khi dễ người đời.
Rồi hiện tại đã tu hành vậy
Cớ sao còn lộng ngữ gạt lừa
Bổn Tôn Ta xưa giờ đã ở đây
Nào có nghe địa ngục như lời người này nói
Cảnh âm ty nhiều phần ghê gớm
Lúc cảnh này lúc biến nghiệp kia
Thay hình đổi dạng bao lần
Chẳng lẽ một chỗ cho người xem sao
Bởi sanh tâm mê mờ lạc bước
Bởi thấy người giỏi lại muốn hơn
Sanh tâm nói chuyện Thiên Đình
Mạo danh Thánh Tề Ngọc Đế Ơn Trên
Còn mượn danh thay lời chư Phật
Có bao giờ nghĩ chuyện thế gian
Người này có biết đã gần đọa sa
Cảnh âm ty chẳng nể kiêng dè
Ai cũng phải chịu hành nghiệp tội
Nên cơ hội ăn năn sám hối
Kẻo nghiệp hành sa đọa ngục tỳ
Ta là Địa Tạng Bổn Tôn
Nói lời khuyên người trần gian ráng hiểu.
Linh Thiền Tử con hồi bước mau
Trở về lại trần gian tỏ rõ
Pháp Liên đang mong chờ lời của Ta
Về đi con hiểu ra lời dạy
Khuyên nam nữ tu hành niệm Phật
Để thoát ly ngục tối khổ sầu
Đi đi con.
Nghiệp trần gian Ta đã tỏ rõ
Thiền Tử con đừng lo lắng
Do tâm người chưa vững mà thôi
Tâm còn tối ắt sẽ có tà ma
Niệm Phật không phải trò đùa
Nên cố mà niệm mới hầu ra khỏi nghiệp trần.
Còn người tu hành kia đừng hoảng hốt kinh sợ
Nghiệp trần cũng phải trả cho rồi
Tu hành thì phải biết chấp nhận quả nghiệp
Đó là ác quả chính bản thân phải lãnh
Cố tạo đức bồi thêm lắp tội
Để tiêu tan nghiệp nạn trần gian.
Ta hiểu rằng Tâm các ngươi chưa vững
Tạo lập phước xây nền công đức
Rồi niệm Phật cầu xin Cực Lạc
Đức Tây Phương tiếp dẫn oan gia
Thì mới giải hết bao nạn khổ
Mau tích đức tạo lập công đức
Linh Thiền Tử con hồi cảnh dương
Đem lời dạy trao lại người trần
Vì thương trần thế có lòng hiếu thảo.
Biết tâm cầu giải thoát Tiền nhân.
Vong thân giam giữ tại cảnh âm ty.
Người trên trần thế có lòng nhớ tới
Đó là Hạnh đức Phật tiên
Hiếu đạo phải đặt lên hàng đầu
Ở hiện tại kiếp ta đang lãnh.
Nếu không nhờ cha mẹ ông bà.
Thì lấy đâu xác thân ta tu tập
Có ơn dạy dỗ dưỡng nuôi.
Dù cho dơ bẩn tanh hôi chẳng màng.
Miễn sao con lớn con khôn.
Thì cha mẹ ông bà vui thay.
Lúc nuôi trẻ mà mang nghiệp tội.
Giết hại sanh vật để nuôi con.
Miễn sao con khỏe mạnh lớn khôn.
Thì cha mẹ ông bà nào đâu ngại ngần.
Nên bây giờ mang tội đoạ đày.
Thì phận con cháu phải nhớ tới Người.
Ta hoan hỉ thuyết ra pháp này.
Thành tâm thiết lễ cúng dường.
Nguyện nhờ công đức cứu độ người thân
Hương trầm đốt suốt chín đêm.
Đèn đăng 36 ngọn đèn.
Dâng lên lễ vật trái cây năm màu.
Hoa tươi bốn loại dâng lên rõ ràng.
Suốt chín đêm chín ngày chẳng sai.
Nhớ lời Ta dạy mà làm cho ngay.
Phóng sanh được nhiều thì tốt.
Bố thí cho người trần thế lẫn Âm phần.
Thành tâm cầu nguyện rõ ràng.
Mười phương chư Phật Thánh Thần đều chứng minh.
Nhớ lời Ta dạy mà làm.
Ai thành tâm nguyện cầu mới linh nghiệm
Thành tâm sữa lỗi Tâm mình.
Đàn tràng thiết lễ cơm canh đủ đầy.
Cúng cơm để nhớ công ơn tiền nhân đã quá vãng.
Niệm danh Ta thật lòng thật dạ.
Nhờ công ơn thiết lễ cúng dường.
Suốt chín ngày chín đêm đó.
Để hồi hướng cho Thất tổ ông bà.
Cha mẹ huynh đệ tỷ muội đã quá vãng.
Còn người sống tai qua nạn khỏi.
Bệnh đau thì có phước giảm tiêu.
Nhớ lời Ta dạy mà làm.
Giờ con quay lại trần gian.
Đưa cho mọi người biết đó mà làm.
(Thăng)
Sắp tới đây là Tiết Thanh Minh
Ngày của cõi âm được nhận lễ cúng từ con cháu
Ta dạy lời này mong con giảng dạy cho người trần thế.
Tiết tháng Thanh Minh đến
Hãy về nơi mộ phần của ông bà tổ tiên
Sửa soạn lau chùi thay hoa kết quả
Lễ nghi hoa quả cơm canh
Còn không thì cũng ít bánh kẹo
Nhớ đến ông bà tổ tiên quá vãng
Thân bằng quyến thuộc đã quá vãng
Còn phần gia tiên cửu huyền hay các vong linh vô chủ
Các con nên làm lễ tế trịnh trọng
Dùng giấy có bài chú Đà La Ni
Đốt đi vong linh sẽ thọ lãnh
Thay thế cho một lời kinh trên trần thế
Ta chỉ dẫn nhớ làm cho kỹ
Đến mỗi năm vào Lễ Thanh Minh
Nhớ cha tưởng mẹ cho tròn
Nghĩa ân đạo hiếu con người thế gian
Để cõi âm vui lòng thọ lãnh
Bởi dương trần con cháu nhớ thương
Nhớ lời Ta đã dặn dò
Làm tròn để hưởng phước lành an vui
Âm phần hoan hỷ nhờ công đức
Vượt khỏi khổ đau cảnh đọa đày
Thai nhi hay các chư vong
Đều đồng hưởng lấy đàn tràng kính dâng
Trần gian ai nghĩ nhớ ơn
Thì đây phát lòng để cúng tổ tiên
Đọc tên đọc sớ rõ ràng
Hương linh thất tổ giáng về chứng minh
Rồi thiên khối lửa kia thiêu đốt
Cõi âm phần sẽ nhận được ngay
An lành vong hưởng đủ đầy
Nhờ trên dương thế cháu con ghi lòng
Mỗi năm vào Tiết Thanh Minh
Trần gian cố gắng tạo nhiều lễ nghi
Mà bồi đắp công sanh dưỡng của ông bà
Mới đặng chữ hiếu con nhà Phật Môn.
Vu Lan duyên khởi địa ngục môn khai
Chư tội hồn ân xá về trần gian
Nương tựa lòng nhớ thương của người trần
Những công đức hàng ngày thiện nam tín nữ lập ra
Hồi hướng cho các chơn linh được ân xá.
Vào tháng này Ta mong các con nên cố gắng lập nhiều công đức
Ngày ngày tụng đọc Địa Tạng Kinh
Cầu siêu cho các hương linh đang tu tập ở Điện Thờ.
Thứ hai Ta mong các con biết cúng dường bố thí
Bố thí thức ăn cho người nghèo khó
Và biết cúng thí cho các vong linh
Phóng sanh nhiều hơn, tu tập nhiều hơn
Vào tháng ân xá này công đức sẽ được tính nhân nếu các con thành tâm mà làm.
Sắp tới rồi gian nan khổ sở
Các con hãy cố gắng để làm nhiều phước duyên
Công đức tiền của biết tạo xây
Lúc gặp khó khăn sẽ vượt qua dễ dàng
Còn ôm lấy bạc vàng tiền của vào thân
Đến khi lâm bệnh khó mong qua nàn.
Ta mong những ai hiểu lời Ta
Mà tu tập phước sanh hưởng lấy
Còn điều này Ta không thấy mấy ai làm
Cửu Huyền hương linh gửi về điện thờ rất nhiều
Sao Ta không thấy mấy ai nhớ tưởng
Gửi họ đi xong là quên hết
Chẳng nhớ đến lập lễ cúng cho
Làm vậy các con có biết họ ra sao.
Chút phẩm vật không tốn hao cho mấy
Thì các con cố gắng mà làm
Ít nhiều không quan trọng bằng các con biết đến họ.
Ta mong lời Ta nói các con hiểu
Tâm có chữ hiếu mới là tâm Phật
Muốn thành Phật phải tu được chữ hiếu
Làm con cháu hãy nhớ đến tổ tông
Cha mẹ nhiều đời cửu huyền thất tổ
Đừng để họ phải cô đơn lạnh lẽo.
Dù Điện Thờ nghi ngút khói hương
Nhưng mấy ai hiểu được lòng họ
Nhớ con cái như dao cắt thịt
Dù chén cơm ly nước cúng cho
Họ cũng vui vì lễ này của con cái đã dâng.
Sắp tới con hãy xây dựng như Ta đã vẽ
Trước Ta ngự sau cửu huyền thất tổ
Nơi đất này sẽ gọi là Điện Trăm Họ
Nơi cửu huyền và chơn linh tu tập
Nhớ lời Ta mà y hành cho đúng.
(Thăng)